Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2012

Khi ta vô tình bước qua nhau!

Hình ảnh
Em đi, đi về phía trước, còn anh lại lùi lại phía sau. Chỉ còn là kỷ niệm, một ký ức! Khi bước qua nhau, liệu miền ký ức ấy có đủ để anh liếc nhìn trộm em dù chỉ là tích tắc. Nếu là trò chơi kéo co thì dù hai bên có kéo mạnh thế nào thì sợi dây cũng chỉ dịch chuyển về một bên nhiều hơn. Sợi dây gắn kết chúng ta dù có lớn thế nào nếu anh và em đi về hai phía, thì nó cũng đứt. Và dù đoạn đứt đấy gần về bên nào hơn, thì cả hai cũng sẽ ngã dúi về hướng đi của mình. Đơn giản tình yêu chưa bao giờ là một trò chơi! Em lao vào những thứ không mang tên anh để hi vọng mình còn cảm giác được thăng bằng, được đứng vững. Nếu em vấp ngã, ai bên em lúc không anh? Em phải tự đứng dậy! Em không khóc. Một em mạnh mẽ, quyết đoán để che giấu đi một em yếu đuối và bất lực. Loài hoa màu xanh em thích, anh vẫn chưa tìm được. Còn vì sao anh lại tự rời xa em, không nói lời nào thì với em vẫn là dấu chấm hỏi lớn. Em dằn vặt mình, tìm lời đáp... Nhiều lúc em đã quên đi. Hôm nay bước qua an...

Vì mình yêu cậu...

Hình ảnh
Bốn năm… thời gian có dài không cậu? Bốn năm mình đi tìm một lý cho ngày cậu xa mình. Bốn năm… mình mệt mỏi, chán chường, cố quên, vùi nhớ trong cuộc tình mới. Bốn năm mình chờ đợi, hi vọng về mối tình đầu… Bốn năm… mình tin cậu xa mình vì một lý do nào đó chứ không phải vì cậu hết yêu mình… Bốn năm… mình vẫn tin ngày cậu trở về bên mình. Bốn năm… kể từ ngày cậu đi và bây giờ, cậu trở về, cậu vẫn không liên lạc với mình. Mình vẫn không tin khi cậu nói cậu không còn yêu mình nữa, cậu chỉ coi mình là bạn thôi. Mình không tin cho đến ngày cậu trở về, im lặng. Mình thật sự không còn ý nghĩa trong trái tim cậu… Ngày ấy, cậu và mình yêu nhau. Tình yêu thơ ngây của tuổi học trò. Một tháng sau ngày cậu chính thức nhận lời tỏ tình của mình, sau bao tháng ngày hai đứa vùi đầu vào học tập, dồn nén cảm xúc, cậu ra đi không cho mình một lý do để mình có thể tin đó là sự thật. Hai năm sau, trong lần gặp vô tình và vội vã, cậu nói cậu không còn yêu mình nữa khi biế...

Em là người quan trọng!

Hình ảnh
Em bảo: “Hình như em không phải là người quan trọng của anh!”. Cảm nhận ấy anh không biết nó xuất phát từ cơ sở nào, có thể do anh khô cứng, không biết cách thể hiện tình cảm nên em ngờ ngợ thế? Riêng đối với anh, em là người quan trọng. Là một phần cuộc sống, công việc của anh... - Ảnh minh họa từ Internet Riêng đối với anh, em là người quan trọng. Là một phần cuộc sống, công việc của anh. Em đã chiếm rất nhiều ngăn trong suy nghĩ của anh và hình ảnh của em đi qua bộ nhớ của anh rất nhiều lần trong ngày. Nhớ lúc em cười, em khóc, nhớ cả dáng đi trong nắng mai của em, giọng nói và ánh mắt… Nỗi nhớ ấy chắc em không thể hình dung được. Như thế theo em, em có là người quan trọng của anh? Nếu em không phải là người quan trọng thì anh đâu tốn thời gian ngồi hàng giờ bên em trong quán cà phê để nghe em tỉ tê về chuyện học, chuyện ở lớp, ở trường của em? Những chuyện như nhỏ B. bạn em, cậu T. bạn em… anh nghe em nhắc hoài, nếu không yêu em anh đâu kiên nhẫn ngồ...

Chiếc cầu hạnh phúc

Hình ảnh
Chiếc cầu tuy không quá “hoành tráng” nhưng được thiết kế hiện đại và tinh tế. Gần như ngày nào cũng vậy, đều có những đôi uyên ương đến và chọn chiếc cầu làm nền để chụp ảnh cưới. Nỗi nhớ vẫn đầy ắp theo năm tháng - Ảnh minh họa từ zcache Anh vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên cùng em đến bên chiếc cầu ấy! Em bảo anh hãy nhìn vào những cặp đôi đang cùng nhau chụp ảnh kia và hỏi anh thấy được điều gì. “Trông họ thật hạnh phúc”! - anh bảo sau một lúc quan sát. “Phải - em khẽ siết nhẹ tay anh rồi đứng tựa vào thành cầu - đó chính là lý do em rất thích đến bên chiếc cầu này, nhất là những khi em cảm thấy buồn! Chỉ cần nhìn nụ cười rạng rỡ của những cặp đôi kia, cảm nhận niềm hạnh phúc của họ là nỗi buồn của em như vơi đi nhiều. Có đôi khi họ bắt gặp em đang nhìn và khẽ mỉm cười với em. Em mỉm cười lại và tự nhiên thấy lòng nhẹ nhõm, mọi muộn phiền như tan hết. Bởi vậy mà anh biết em gọi chiếc cầu này là gì không? - Em ngừng lại và nhìn vào mắt anh - Em gọi nó là chiếc cầu hạn...

Cơn mưa bóng mây

Hình ảnh
Người ta thường nói tình yêu đầu đời như mưa bóng mây, đột ngột tụ nước, kết mây rồi vỡ òa. Chuyện mình ngày xưa cũng vậy, đến với nhau nhẹ nhàng như tình cờ, thăng hoa và tan mau nhưng cũng đủ đọng lại trong anh niềm luyến tiếc mỗi khi nhớ về. Ảnh minh họa từ belointeractive Mình gặp nhau khi anh đã dạn dày phong trần vì nỗi lo cơm áo. Ẩn sau dáng vẻ chai sạn đó là một tâm hồn non nớt tình trường cùng trái tim dễ rung động. Còn em ngây thơ trong trắng đến thánh thiện cho anh yêu mà không thể nói thành câu. Mái tóc buông dài thơm hương bồ kết của cô bé nông thôn khiến anh yêu hoài hương vị đồng nội quê mình. Gã trai nhuốm nhiều sương gió cuộc đời bỗng trở thành non tơ trong cảm xúc rưng rưng mỗi lúc gần nhau. Có những chiều mưa đổ ướt đẫm ánh mắt em khiến anh chợt giật mình nhận ra nỗi niềm luyến nhớ trong chính trái tim anh. Anh cũng mơ hồ nhận ra tình yêu của em ngày ấy. Cô bé có ánh mắt thẳm sâu cho anh ngụp lặn trong mong ước yêu thương. ...

Nơi cuối con đường anh có đợi em?

Hình ảnh
Bây giờ đang là mùa đông. Ở đây lạnh lắm, nhiệt độ lúc nào cũng xuống đến âm. Em thường xuyên không ngủ được và căng thẳng vì quá nhiều việc phải làm. Chiều nay em khám phá trong khuôn viên trường có một hàng cây mùa đông… Ảnh minh họa, nguồn: wallcoo.com Giây phút đứng lặng trước hàng cây ấy, em thường bấm số điện thoại của anh. Tiếng nhạc chờ quen thuộc của bài Niệm khúc cuối vang lên: “Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời…”. Em vội vàng tắt máy, suýt bật khóc, thầm nghĩ: "Sao lại có hai hàng cây giống nhau đến vậy? Sao em lại cách xa anh đến nửa vòng trái đất?". Mùa đông ba năm trước, anh thích nắm tay em thả bộ thật chậm dưới hàng cây giống hàng cây nơi đây. Anh không nói nhiều nhưng em vẫn thấy lòng rộn rã, rất bình yên. Em thường tự hỏi: "Con đường này sao dài thế? Đến bao giờ mới thấy điểm tận cùng?". Chúng mình hay ngồi trên chiếc ghế đá giữa hai cây rất to. Anh một đầu dây headphone, em đầu dây còn lại, cùng ngh...

Mưa trái mùa

Hình ảnh
Cơn mưa trái mùa rả rích, gợi cho anh nỗi nhớ về miền quê Bắc bộ mà lúc này cũng đang có những hạt mưa phùn của mùa đông lạnh giá. Trong nỗi nhớ đó, hình bóng em lại ùa về nơi trái tim anh khôn nguôi. Ảnh minh họa từ deviantart Thật tình cờ chúng ta gặp nhau, duyên phận khiến anh không thể quên em được ngay từ lần gặp đầu tiên đó. Để rồi chúng mình tìm đến và yêu nhau như điều tất yếu của cuộc sống. Bảy năm gắn bó, bảy năm với biết bao kỷ niệm vui buồn nào đâu có ngắn phải không em? Bảy năm chúng ta yêu nhau với bao khó khăn vì mẹ không đồng ý gả em cho anh. Vượt lên tất cả khó khăn, đó là niềm vui mỗi lần chúng ta được gặp mặt, đó là được nghe giọng nói của nhau qua điện thoại hằng đêm. Chúng ta cùng cố gắng làm việc, cố gắng sống tốt với mơ ước về cuộc sống đầy hạnh phúc bởi chúng ta tin rằng rồi đến lúc nào đó mẹ sẽ hiểu và đồng ý cho mình thành đôi. Nhưng rồi bất chợt như cơn mưa trái mùa vậy, em nói lời chia tay. Vẫn biết rằng ...