Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2012

Xa nhất là khoảng cách tới trái tim em

Những nơi nào nó có thể đến được thì chẳng thể gọi là xa xôi. Chỉ có khoảng cách giữa trái tim và trái tim, giữa hai tâm hồn lạc lối không thể tìm thấy nhau, nơi mà nó chẳng bao giờ có thể chạm vào một lần nữa, mới là khoảng cách xa nhất.  Liệu trên thế gian này khoảng cách nào là xa nhất nhỉ? Những con đường dài tít tắp kia có phải là khoảng cách xa nhất không? Những hành tinh cách nhau cả tỷ tỷ năm ánh sáng có phải là khoảng cách xa nhất không? Hồi bé, cứ mỗi lần nghe tới hai từ Hà Nội, nó lại cảm thấy xa xôi lắm. Trong cái suy nghĩ non nớt của nó, Hà Nội là một cái gì đó rất đỗi lạ lẫm và mới mẻ, và xa vời nữa. Lớn dần, vào đại học, sống ở Hà Nội, rồi ra nước ngoài, nó nhận ra rằng cũng chẳng xa xôi như nó nghĩ. Cuộc sống hiện đại, điện thoại di động, công nghệ Internet khiến cho con người xích lại gần nhau hơn, khoảng cách về địa lý đơn thuần dường như là vô nghĩa. Trước đây, có nằm mơ nó cũng không dám nghĩ tới, ngồi ở nhà mà có thể nói chuyện ...

Nỗi nhớ không mang tên

Ngày em trở về hạnh phúc niềm vui... tất cả đã xoá tan những kí ức trong em về mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió, nhưng có một điều mà chính em cũng không ngờ tới. Ngày đó rồi cũng đến với em, ngày em vẫy tay tạm biệt mảnh đất cao nguyên trở về nơi em sinh ra và lớn lên, trở về nơi có tình yêu và nỗi nhớ trong em. Niềm hạnh phúc như vỡ oà khi em cầm trên tay quyết định thuyên chuyển công tác, tờ giấy đó đã gói cả mồ hôi và nước mắt suốt 8 năm qua của em. Em hạnh phúc và tự hào vì sự cố gắng nỗ lực của mình cuối cùng cũng được đền đáp. Lần đầu đặt chân lên mảnh đất ấy em đã luôn tâm niệm mảnh đất này chỉ là một nơi dừng chân trên cuộc hành trình mà thôi, một ngày nào đó em sẽ trở về nơi em đã sinh ra vì ở đó có một người đã mang đến cho em tình yêu và nỗi nhớ. Từ ngày khăn gói vào đó học rồi đến khi đi làm, không một ai có thể làm trái tim em xao động mặc dù em không phải là một cô gái xấu xí vô duyên cũng không phải em kén cá chọn canh, mà đơn giản là em đã yêu m...