Bài đăng

Viết thư cảm ơn – nghệ thuật bị lãng quên - Đưa ra lời khen chân thành

Viết thư cảm ơn – nghệ thuật bị lãng quên Viết một bức thư cảm ơn chân thành là một trong những kỹ năng chuyên nghiệp giúp ta tạo được ấn tượng lâu dài với người khác. Ai cũng thích được khen ngợi và một trong những nguyên tắc đối nhân xử thế nền tảng của Dale Carnegie là “Thành thật khen ngợi, cảm kích người khác”. Khi viết một bức thư cảm ơn, hãy sử dụng tờ giấy viết thư sạch sẽ và rõ ràng. Tuy nhiên, bức thư không quan trọng bằng tấm lòng; vì thế, nếu chỉ có giấy thì hãy cứ dùng nó để viết! Hãy sử dụng công thức gồm 6 bước bên dưới để thể hiện lời tri ân của mình trong thư một cách hiệu quả nhất.   1. Lời chào: Kính gửi (anh/chị) …. Đây là điều quá rõ ràng, nhưng nhiều người thường bắt đầu lời chào bằng “chào ….”, “hi, …” hoặc thậm chí là bỏ luôn phần này. 2. Thể hiện lời tri ân: “Rất cảm ơn anh/chị… về cuốn sách”. Điểm cốt lõi là phải đơn giản mà cụ thể. Bước này trong viết thư cảm ơn là để thể hiện hết tình cảm tận đáy lòng. 3. Nói về quá trình sử dụng: “tôi đã đọc n...

NHỮNG NĂM THÁNG CÒN LẠI TRONG CUỘC ĐỜI

Những năm còn lại trong cuộc đời ... Đời người thật ngắn ngủi. Nhớ lại vào lứa tuổi đôi mươi, chúng ta lang thang trong khuôn viên trường đại học, vui cười vô tư và bây giờ đã hơn 40 năm trôi qua rồi. Đời người thoáng chốc đã già ! Bây giờ, những năm còn lại trong cuộc đời của một người, chúng ta cần sống thanh thản, sống thoải mái, sống hạnh phúc. Vì qua một ngày, chúng ta đã mất một ngày. Vì vậy, một ngày đến, chúng ta vui một ngày. Vui một ngày…rồi không biết được bao nhiêu ngày nửa. Hạnh phúc là do chính mình tạo ra, vui sướng cũng do chính mình tìm lấy vì những niềm vui ấy đã ẩn chứa trong những sự việc nhỏ nhặt xãy ra trong đời sống. Hạnh phúc là những gì hiện đang ở chung quanh chúng ta, trong tầm tay chúng ta. Nhà nho Nguyễn Công Trứ quan niệm “ Tri túc, đãi túc, tiện túc, hà thời túc. Tri nhàn, đãi nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”… Quảng đời còn lại thì quá ngắn ngủi, ta phải sống những ngày tháng cho đáng sống, ta phải làm cho cuộc đời thêm phong phú . Những gì cần ă...

Xa nhất là khoảng cách tới trái tim em

Những nơi nào nó có thể đến được thì chẳng thể gọi là xa xôi. Chỉ có khoảng cách giữa trái tim và trái tim, giữa hai tâm hồn lạc lối không thể tìm thấy nhau, nơi mà nó chẳng bao giờ có thể chạm vào một lần nữa, mới là khoảng cách xa nhất.  Liệu trên thế gian này khoảng cách nào là xa nhất nhỉ? Những con đường dài tít tắp kia có phải là khoảng cách xa nhất không? Những hành tinh cách nhau cả tỷ tỷ năm ánh sáng có phải là khoảng cách xa nhất không? Hồi bé, cứ mỗi lần nghe tới hai từ Hà Nội, nó lại cảm thấy xa xôi lắm. Trong cái suy nghĩ non nớt của nó, Hà Nội là một cái gì đó rất đỗi lạ lẫm và mới mẻ, và xa vời nữa. Lớn dần, vào đại học, sống ở Hà Nội, rồi ra nước ngoài, nó nhận ra rằng cũng chẳng xa xôi như nó nghĩ. Cuộc sống hiện đại, điện thoại di động, công nghệ Internet khiến cho con người xích lại gần nhau hơn, khoảng cách về địa lý đơn thuần dường như là vô nghĩa. Trước đây, có nằm mơ nó cũng không dám nghĩ tới, ngồi ở nhà mà có thể nói chuyện ...

Nỗi nhớ không mang tên

Ngày em trở về hạnh phúc niềm vui... tất cả đã xoá tan những kí ức trong em về mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió, nhưng có một điều mà chính em cũng không ngờ tới. Ngày đó rồi cũng đến với em, ngày em vẫy tay tạm biệt mảnh đất cao nguyên trở về nơi em sinh ra và lớn lên, trở về nơi có tình yêu và nỗi nhớ trong em. Niềm hạnh phúc như vỡ oà khi em cầm trên tay quyết định thuyên chuyển công tác, tờ giấy đó đã gói cả mồ hôi và nước mắt suốt 8 năm qua của em. Em hạnh phúc và tự hào vì sự cố gắng nỗ lực của mình cuối cùng cũng được đền đáp. Lần đầu đặt chân lên mảnh đất ấy em đã luôn tâm niệm mảnh đất này chỉ là một nơi dừng chân trên cuộc hành trình mà thôi, một ngày nào đó em sẽ trở về nơi em đã sinh ra vì ở đó có một người đã mang đến cho em tình yêu và nỗi nhớ. Từ ngày khăn gói vào đó học rồi đến khi đi làm, không một ai có thể làm trái tim em xao động mặc dù em không phải là một cô gái xấu xí vô duyên cũng không phải em kén cá chọn canh, mà đơn giản là em đã yêu m...

Vợ 'đại gia'

Ngày mới yêu nhau mỗi khi nghe nàng hỏi "Khi nào mình giàu anh nhỉ?" Hay những câu đại loại như "Em thấy mấy chị trong cơ quan có nhiều tiền sướng thật đấy", là mình lại buồn. Hôm nay hai vợ chồng thay đổi không khí nên rủ nhau đi cafe, nàng nịnh "anh chở em đến quán nào xịn nhất thành phố nha anh iu". Ok vợ luôn. Công nhận là vợ mình cũng điệu đà thật. - Khi nào thì mình giàu anh nhỉ? Khi nào mình có thật nhiều tiền em sẽ đổi xe anh à, em sẽ mua quần áo ở những shop sang trọng mà không cần phải mặc cả như ngoài chợ, em sẽ đi chợ và chuẩn bị những bữa ăn thật ngon cho anh và con mà không phải tới việc tiết kiệm để mai đi chợ tiếp,... ôi em muốn nhiều thứ lắm chồng à hahaha. - ... - Ôi em ước mình giàu, thật giàu trong 1 tuần thôi cũng được anh à!, mà em lại nói linh tinh rồi, sorry chồng yêu nha. - Ui thương vợ tui quá đi mất, rồi mình sẽ giàu thôi mà, vợ yêu chờ mà hưởng nha khà khà. Đây không phải là lần đầu vợ "mơ màng...

Đó là tình yêu

Bắt đầu chiến dịch “cưa cẩm”, anh chẳng ngại bị sinh viên nhìn, cứ giảng bài cho khóa dưới ở lớp cạnh bên xong, đến giờ giải lao là anh lại sang cánh cửa cuối lớp của em nhìn về phía em ngồi. Các bạn cùng lớp ném cho em mảnh giấy: “L ơi, đã bị cháy gáy chưa?”. Chúng ta lấy nhau đã gần 7 năm rồi, đây là khoảng thời gian không dài với cuộc đời của một con người, nhưng nó cũng là cột mốc quan trọng đánh dấu những gì đã trải qua của hôn nhân. Ngần ấy thời gian nên mọi thứ từ cách trong sinh hoạt gia đình cho đến cách ứng xử với nhau dường như đã trở thành một thói quen thường nhật. Đã hơn 3 năm nay, anh đi làm luận án Tiến sĩ ở nước ngoài – thời gian đầu xa anh là cú sốc tinh thần quá lớn với em, mắt em lúc nào cũng ngân ngấn nước, chỉ cần ai hỏi về anh lấy một câu thôi là mũi em cay xè và mắt em sẽ đỏ hoe. Thời gian này, với em cũng chính là thử thách: phải biết học tập cách sống độc lập khi không có anh bên cạnh, biết sắp xếp công việc cơ quan và gia đình sao cho hợp l...

Bỏ nhau chỉ vì một bữa cơm

Tình cảm nó dành cho anh đang rất tốt, ba năm trời phấn đấu nó mới vun vén được chút tình cảm đó. Vậy mà chỉ một bữa cơm, mọi thứ đổ sông đổ bể. Nó về nhà khóc một trận tơi bời rồi tình cảm cũng trở lại con số 0. Giữa cái trưa hè nắng gắt của Sài Gòn, nó đội nắng chạy chợ mua đồ ăn về nấu cho anh và nó bữa cơm. Đã lâu rồi cả 2 đều chưa được ăn chung mà. Nó muốn đi chợ cùng anh, chọn món ăn mà anh thích nhưng anh bảo nó cứ đi mua một mình cho tiện. Đến chợ rồi, nó bốc máy gọi cho anh, lần nào anh cũng để nhạc chờ lâu quá... nắng. Nó hỏi anh ăn món này được không, món kia được không. Anh bảo nó mua món gì nó thích là được. Vậy mà về tới nhà, nhìn con cá lóc anh càu nhàu vẻ không thích. Haiz, mấy lần thấy anh hay nấu món cá kho, cứ tưởng anh sẽ thích. Nó cố gắng nấu cho ngon để gỡ gạc. Cơm đã dọn lên, có cá lóc kho, rau muống luộc chấm nước mắm cà chua, cà tím nướng sốt nước tương mỡ hành và nước canh rau luộc. Hai đứa ngồi ăn, nó hứng chí hỏi anh: - Cá tui kho ngon...