Người yêu!

Người yêu

Vậy là ta quen người ta sáu năm, trong đó có ba năm với tư cách là “người yêu”.

Ngày xưa… người ta là học sinh ngỗ nghịch, còn ta là cô bé “rất hiền lành” như mọi người nhận xét.

Ngày xưa... người ta là “công tử được chiều chuộng” còn ta là con gia đình nông dân mặt nám tay chai.

Ngày xưa… ta chấp nhận kết bạn vì chỉ muốn người ta chăm chỉ học hành trong năm cuối cấp.

Suốt thời gian ta vào Sài Gòn học bốn năm thì hai năm chấp nhận làm người yêu, có phải vì người ta quá chân tình, quá kiên trì?

Ta cũng không biết nữa, chỉ biết ta chưa bao giờ trải qua những cảm giác giận dỗi hay ghen tuông trong tình yêu như bao nhiêu người đang yêu khác...

Người ta luôn muốn được ở bên ta và tìm mọi cách gần ta dù ta luôn ở khoảng cách hơn 1.000km.

Còn ta, kỳ nghỉ hè nào cũng cũng bận rộn với những chiến dịch tình nguyện để không về nhà - mặc người ta năn nỉ.

Ta luôn có cảm giác có lỗi, và đến bây giờ cũng thế…

Một tai nạn khiến người ta không còn là người bình thường như trước nữa, và điều ta day dứt là ta luôn có trong trí nhớ còn lại của người ta. Thời gian đã không cho phép ta tiếp tục những ngày bên cạnh chăm sóc người ta với tư cách là “người yêu”… bởi ta còn gia đình, còn cuộc sống của mình.

Cuộc sống của ta cứ trôi đi. Đã hai năm rồi nhỉ, người ta vẫn luôn gọi ta là “người yêu” dù trong lời nói vẫn còn ngô nghê lắm.


Ta vẫn chấp nhận nghe người ta gọi là “người yêu” khi nghe điện thoại bởi ta chẳng dám làm điều gì khác vì sợ người ta sẽ gục hẳn. Nhưng mỗi khi gác máy là ta lại buông tiếng thở dài… Ước sao mình có thể nói tất cả những điều đang nghĩ với người ta…

Chẳng biết đến bao giờ...

N.M

Nhận xét