Bình minh của ngày mới...

Những hạt mưa nặng trịt cứ quất vào mặt làm tôi đau rát. Người tôi lạnh buốt, nhưng cái lạnh ấy đâu bằng sự trống trải đang ngự trị ở tim tôi. Trong đầu tôi cứ chập chờn hình ảnh thân thương của anh và ánh mắt dịu dàng mỗi khi anh nhìn tôi âu yếm…

Tôi và anh quen nhau thật tình cờ, đó cũng là duyên nợ. Chính cái nợ cái duyên đã gắn kết biết bao đôi trai gái thành vợ chồng. Ở trọ nhà anh gần một năm, biết anh có tình cảm với tôi nhưng trái tim tôi đã chứa hình bóng người khác. Làm sao quên buổi tối nhận được lời chia tay của người yêu, tôi đã sụp đổ như thế nào! Mặt đất dưới chân dường như lún sụp, tôi ngã quỵ trong tiếng khóc nức nở.

Anh nhẹ nhàng đến bên cạnh kéo tôi tựa vào vai anh:

- Người ta không yêu em nữa, người ta bỏ mặc em thì hãy để tôi bên cạnh lo cho em. Làm bạn gái tôi nhé!

Nỗi đau của sự chờ đợi người yêu ở xa rồi tuyệt vọng đã khiến tôi nghẹn ngào không thốt nên lời. Tôi chỉ biết khóc và khóc. Từ đó tôi trở nên lạnh lùng với cuộc sống này. Còn anh, mặc dù bị tôi từ chối tình cảm nhưng vẫn lặng lẽ ở bên tôi. Anh quan tâm tôi nhiều hơn, chăm sóc nhiều hơn. Anh sợ cái yếu đuối sẽ không làm tôi đứng vững nữa. Anh lo tôi làm chuyện khờ dại…

Sự có mặt của anh dần dần trở nên quen thuộc trong cuộc sống của tôi; những buổi tan trường có người đưa đón; những khi đau ốm có người quan tâm. Tình yêu đến rồi đi, quy luật hợp tan khó tránh khỏi nhưng để chấp nhận sự tan vỡ đối với mỗi người thật khó khăn. Tôi vẫn quay quắt với quá khứ, với những kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Ánh mắt tôi luôn hướng về một nơi xa xăm - nơi có người ấy. Những khi bắt gặp ánh mắt đó, anh cười:

- Em lại nhớ người ấy à?

Tôi đã quá vô tình không nhận ra lúc đó lòng anh đang nhói đau…Khi tôi tìm được sự bình yên, thanh thản và bắt đầu thu xếp những kỷ niệm cất vào một góc sâu trong tâm hồn thì người ấy lại tìm về gặp tôi, nói vẫn yêu tôi như ngày nào và muốn đưa tôi ra nước ngoài. Tôi bối rối không biết nên làm thế nào. Dường như anh cảm nhận được điều đó nên đã quyết định rời xa tôi. Tôi lại im lặng. Cái khoảng không im lặng vẫn tồn tại giữa tôi và anh.

Chiều nay, một mình lang thang trên những con đường quen thuộc tôi và anh thường dạo qua. Tự dưng tôi thấy thiêu thiếu một cái gì đó thân quen lắm! Tôi giật mình nhận ra: tôi đang nhớ anh. Bước chân quen thuộc lại đưa tôi đến nhà anh, nơi tôi đã từng ở trọ hơn một năm. Nhìn ngôi nhà thật lâu, tôi lại lặng lẽ quay về.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã lãng quên. Hạnh phúc sẽ tìm đến nếu chúng ta mạnh mẽ vứt bỏ những nỗi buồn đã qua và mở rộng cánh cửa lòng để đón chào bình minh của ngày mới…Và bình minh của tôi đó chính là anh.

(Sưu tầm)

Nhận xét