Chỉ là giấc mơ...

Có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh phải hốt hoảng và giật mình. Nhưng cũng có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh chỉ muốn quay trở lại giấc mơ ấy mãi mãi. Đó là giấc mơ có em ở bên anh.

Tự nhiên anh cảm thấy tức giận với tiếng chuông điện thoại - tiếng chuông mà anh coi là sự khởi đầu tốt đẹp của một ngày mới - từ lâu đã thân thuộc với anh. Nhưng hôm nay lại khác, cũng là tiếng chuông ấy nhưng nó mang lại cho anh cảm giác tiếc nuối của một tình yêu. Anh ước giá như không có tiếng chuông ấy thì anh có thể ở bên em nhiều hơn.

Anh và em quen nhau thật tình cờ: anh nhường em ghế ngồi trên xe buýt và những câu hỏi làm quen giao tiếp thông thường. Chính vì nét dịu dàng, sự nhỏ nhẹ trong những câu trả lời của em khiến anh nhớ mãi. Vì thế anh quyết tâm tìm hiểu về em. Những ngày sau anh cố tìm kiếm em trên chuyến xe đó nhưng chỉ nhận được sự thất vọng vì không thấy em.

Phải gần một tuần sau, khi anh không định tìm kiếm nữa thì em lại xuất hiện. Em đến bên anh và bắt đầu câu chuyện trước. Thế là anh có cơ hội, có nickname của em. Rồi chúng ta bắt đầu hẹn hò ngoài thời gian gặp nhau trên xe buýt.

Anh vẫn nhớ mãi những lần chúng ta cùng nhau đi dạo, những lần chúng ta đi ăn kem. Và nhớ mãi câu nói của em: “Em thích mùa hè vì mùa hè ăn kem rất ngon”.
Rồi mùa hè đến, cũng là lúc em về thăm quê. Em hẹn anh một tháng sau gặp lại và anh đã chờ đợi em.

Nhưng em đã để cho anh phải chờ đợi lâu hơn một tháng, rồi hai tháng. Anh đã không chờ lâu hơn được nữa, anh dò hỏi bạn bè em và được biết em không còn trên thế gian này. Em qua đời trong một vụ tai nạn giao thông sau một tuần nghỉ hè. Khi ấy bạn bè em không liên lạc được với anh vì họ không biết địa chỉ của anh.

Anh chết lặng trong sự đau xót và không thể tin vào tai mình khi nghe tin dữ này. Mặc dù chúng ta chưa hề nói lời yêu nhau nhưng anh biết trong tim anh và em đã nói nên lời này từ lâu lắm rồi.

Phải mất hai năm anh mới dần nguôi ngoai về mối tình này. Trong suốt thời gian đó anh đã lấy công việc làm niềm vui và cố hòa mình với bạn bè. Tưởng đã có lúc anh quên em thật sự, nhưng anh biết trong góc khuất của tâm hồn mình vẫn còn hình bóng của em và anh nghĩ nó sẽ mãi mãi là hình ảnh người con gái anh yêu thương.

Em ơi! Có phải đêm qua em đã về bên anh không? Em đã đùa vui cùng anh và cùng anh quay về quá khứ. Em ơi! Sao đến bên anh không phải là sự thật mà chỉ là giấc mơ khiến anh hụt hẫng khi tỉnh dậy.

Dẫu là giấc mơ nhưng anh vẫn mong gặp được em, để anh được ngắm nhìn em thêm lần nữa, để anh được nói lời yêu em trọn vẹn.

Chuotnhat3284…

Nhận xét