Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2012

Vợ 'đại gia'

Ngày mới yêu nhau mỗi khi nghe nàng hỏi "Khi nào mình giàu anh nhỉ?" Hay những câu đại loại như "Em thấy mấy chị trong cơ quan có nhiều tiền sướng thật đấy", là mình lại buồn. Hôm nay hai vợ chồng thay đổi không khí nên rủ nhau đi cafe, nàng nịnh "anh chở em đến quán nào xịn nhất thành phố nha anh iu". Ok vợ luôn. Công nhận là vợ mình cũng điệu đà thật. - Khi nào thì mình giàu anh nhỉ? Khi nào mình có thật nhiều tiền em sẽ đổi xe anh à, em sẽ mua quần áo ở những shop sang trọng mà không cần phải mặc cả như ngoài chợ, em sẽ đi chợ và chuẩn bị những bữa ăn thật ngon cho anh và con mà không phải tới việc tiết kiệm để mai đi chợ tiếp,... ôi em muốn nhiều thứ lắm chồng à hahaha. - ... - Ôi em ước mình giàu, thật giàu trong 1 tuần thôi cũng được anh à!, mà em lại nói linh tinh rồi, sorry chồng yêu nha. - Ui thương vợ tui quá đi mất, rồi mình sẽ giàu thôi mà, vợ yêu chờ mà hưởng nha khà khà. Đây không phải là lần đầu vợ "mơ màng...

Đó là tình yêu

Bắt đầu chiến dịch “cưa cẩm”, anh chẳng ngại bị sinh viên nhìn, cứ giảng bài cho khóa dưới ở lớp cạnh bên xong, đến giờ giải lao là anh lại sang cánh cửa cuối lớp của em nhìn về phía em ngồi. Các bạn cùng lớp ném cho em mảnh giấy: “L ơi, đã bị cháy gáy chưa?”. Chúng ta lấy nhau đã gần 7 năm rồi, đây là khoảng thời gian không dài với cuộc đời của một con người, nhưng nó cũng là cột mốc quan trọng đánh dấu những gì đã trải qua của hôn nhân. Ngần ấy thời gian nên mọi thứ từ cách trong sinh hoạt gia đình cho đến cách ứng xử với nhau dường như đã trở thành một thói quen thường nhật. Đã hơn 3 năm nay, anh đi làm luận án Tiến sĩ ở nước ngoài – thời gian đầu xa anh là cú sốc tinh thần quá lớn với em, mắt em lúc nào cũng ngân ngấn nước, chỉ cần ai hỏi về anh lấy một câu thôi là mũi em cay xè và mắt em sẽ đỏ hoe. Thời gian này, với em cũng chính là thử thách: phải biết học tập cách sống độc lập khi không có anh bên cạnh, biết sắp xếp công việc cơ quan và gia đình sao cho hợp l...

Bỏ nhau chỉ vì một bữa cơm

Tình cảm nó dành cho anh đang rất tốt, ba năm trời phấn đấu nó mới vun vén được chút tình cảm đó. Vậy mà chỉ một bữa cơm, mọi thứ đổ sông đổ bể. Nó về nhà khóc một trận tơi bời rồi tình cảm cũng trở lại con số 0. Giữa cái trưa hè nắng gắt của Sài Gòn, nó đội nắng chạy chợ mua đồ ăn về nấu cho anh và nó bữa cơm. Đã lâu rồi cả 2 đều chưa được ăn chung mà. Nó muốn đi chợ cùng anh, chọn món ăn mà anh thích nhưng anh bảo nó cứ đi mua một mình cho tiện. Đến chợ rồi, nó bốc máy gọi cho anh, lần nào anh cũng để nhạc chờ lâu quá... nắng. Nó hỏi anh ăn món này được không, món kia được không. Anh bảo nó mua món gì nó thích là được. Vậy mà về tới nhà, nhìn con cá lóc anh càu nhàu vẻ không thích. Haiz, mấy lần thấy anh hay nấu món cá kho, cứ tưởng anh sẽ thích. Nó cố gắng nấu cho ngon để gỡ gạc. Cơm đã dọn lên, có cá lóc kho, rau muống luộc chấm nước mắm cà chua, cà tím nướng sốt nước tương mỡ hành và nước canh rau luộc. Hai đứa ngồi ăn, nó hứng chí hỏi anh: - Cá tui kho ngon...