Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2008

Chỉ là giấc mơ...

Có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh phải hốt hoảng và giật mình. Nhưng cũng có những giấc mơ trôi đi, khi thức dậy khiến anh chỉ muốn quay trở lại giấc mơ ấy mãi mãi. Đó là giấc mơ có em ở bên anh. Tự nhiên anh cảm thấy tức giận với tiếng chuông điện thoại - tiếng chuông mà anh coi là sự khởi đầu tốt đẹp của một ngày mới - từ lâu đã thân thuộc với anh. Nhưng hôm nay lại khác, cũng là tiếng chuông ấy nhưng nó mang lại cho anh cảm giác tiếc nuối của một tình yêu. Anh ước giá như không có tiếng chuông ấy thì anh có thể ở bên em nhiều hơn. Anh và em quen nhau thật tình cờ: anh nhường em ghế ngồi trên xe buýt và những câu hỏi làm quen giao tiếp thông thường. Chính vì nét dịu dàng, sự nhỏ nhẹ trong những câu trả lời của em khiến anh nhớ mãi. Vì thế anh quyết tâm tìm hiểu về em. Những ngày sau anh cố tìm kiếm em trên chuyến xe đó nhưng chỉ nhận được sự thất vọng vì không thấy em. Phải gần một tuần sau, khi anh không định tìm kiếm nữa thì em lại xuất hiện. Em đến bên anh và bắt đ...

Hai người con gái tôi yêu...

Hai người con gái tôi yêu Xưa… - Anh, em muốn là cô dâu chạy trốn ! Em ôm chầm lấy tôi khóc. Ngày mai, người tôi yêu lên xe hoa về nhà chồng, nhưng không phải với tôi. Tình yêu đã trải qua suốt ba năm và không có kết cục như chúng tôi từng dự tính. Giờ đây khi cả hai đã ra trường, bố mẹ em muốn em lập gia đình kẻo con gái có thì. Nhưng lúc đó tôi chỉ là anh kỹ sư tin học mới ra trường đang làm việc ở hai nơi công việc luôn tất bật và chưa thể lập gia đình ngay. Tôi chỉ có tấm bằng đại học với hai bàn tay trắng cùng tình yêu rất giản dị chân thành với em. Em lại quá quen với cuộc sống xa hoa giàu có. Cho dù em có chấp nhận về ở căn phòng trọ chật hẹp tôi mới thuê thì tôi cũng không thể đảm bảo cho em cuộc sống an nhàn, đầy đủ. Ba mẹ đã nhắm sẵn cho em một Việt kiều mới về nước. Em lặng lẽ rời xa tôi và tôi hiểu. Tôi không trách em chút nào, chỉ cần em hạnh phúc. Và đột ngột, em đưa ra quyết định chạy trốn? Nếu như đã không đủ bản lĩnh để đối mặt với khó khăn liệu em có thật sự đủ bản lĩ...

Nói với anh ...

Bao lâu rồi mình không hôn nhau? Bao lâu rồi mình không hôn nhau anh nhỉ? Lần gần nhất mình hôn nhau là khi nào? Anh không nhớ nữa, em cũng không nhớ nữa. Là khi nào vậy anh, chắc lâu lắm lắm rồi! Chiều nay đột nhiên trời mưa, anh vẫn chưa về, tâm trạng quá em bật đĩa nhạc. Ca sĩ đang hát một ca khúc về câu chuyện tình. Giai điệu ngọt ngào. Anh ơi, đã có những ngày ta yêu nhau biết mấy. Vậy mà bài hát em nghe sao xa lạ quá. Như dành cho một thế hệ khác, dành cho những người khác mà không phải là anh, là em. Tình yêu của chúng mình đâu rồi? Lẫn vào nỗi lo cơm áo, lẫn vào tính toán ngày thường, lẫn vào những trách nhiệm, lẫn vào đâu đấy... có phải thế không nhỉ? Rồi anh về, vội vã, ánh mắt em đón hụt ánh mắt anh. Anh mải nhìn đâu đó. Nhưng ngồi bên anh lúc này sao em thèm cái cảm giác được là người yêu anh quá đỗi. Em những muốn dựa vào vai anh, thì thầm vào tai anh: "Hôn em đi..." như ngày xưa ấy. Nhưng ý nghĩ chưa kịp cất lời, má em đã ửng đỏ. Anh đang nghĩ gì, anh đang nhìn ...