Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2008

Giọt nước mắt thành người

Giọt nước mắt thành người Nước mắt là kết tinh cảm xúc, tình cảm của con người. Đừng cố che giấu những giọt nước mắt. Hãy khóc để là chính mình... Lúc còn bé mới được sinh ra, khi ta “oa oa” cất tiếng khóc chào đời thì là lúc giọt nước mắt bắt đầu chảy. Giọt nước mắt trẻ thơ thấy thương thương làm sao! Đó là giọt nước mắt của một thiên thần bé nhỏ, giọt nước mắt hạnh phúc vì được sinh ra trên đời này, được nằm trong vòng tay của người mẹ, được ngắm nhìn bằng ánh mắt sung sướng của người cha. Đôi mắt dễ thương tuôn ra những giọt nước mắt trong ngần, không pha chút bụi trần. Rồi theo tháng năm ta lớn lên, những lần ham chơi trốn học cạnh bờ ao đuổi bướm, hái hoa cùng cô bé nhà bên rồi bị mẹ đánh đòn. Và nước mắt lại rơi… Giọt nước mắt hờn hờn, tủi tủi. Giọt nước mắt rơi từ đôi mắt thơ ngây, chưa biết suy ngẫm cái nào đúng, cái nào sai. Giọt nước mắt đó đã bắt đầu pha lẫn chút cảm xúc dạo đầu của trẻ con, khóc mà cứ mếu miệng không biết tại sao lại khóc! Thời gian lại chầm chậm trôi, ta l...

Giọt nước mắt thành người

Giọt nước mắt thành người Nước mắt là kết tinh cảm xúc, tình cảm của con người. Đừng cố che giấu những giọt nước mắt. Hãy khóc để là chính mình... Lúc còn bé mới được sinh ra, khi ta “oa oa” cất tiếng khóc chào đời thì là lúc giọt nước mắt bắt đầu chảy. Giọt nước mắt trẻ thơ thấy thương thương làm sao! Đó là giọt nước mắt của một thiên thần bé nhỏ, giọt nước mắt hạnh phúc vì được sinh ra trên đời này, được nằm trong vòng tay của người mẹ, được ngắm nhìn bằng ánh mắt sung sướng của người cha. Đôi mắt dễ thương tuôn ra những giọt nước mắt trong ngần, không pha chút bụi trần. Rồi theo tháng năm ta lớn lên, những lần ham chơi trốn học cạnh bờ ao đuổi bướm, hái hoa cùng cô bé nhà bên rồi bị mẹ đánh đòn. Và nước mắt lại rơi… Giọt nước mắt hờn hờn, tủi tủi. Giọt nước mắt rơi từ đôi mắt thơ ngây, chưa biết suy ngẫm cái nào đúng, cái nào sai. Giọt nước mắt đó đã bắt đầu pha lẫn chút cảm xúc dạo đầu của trẻ con, khóc mà cứ mếu miệng không biết tại sao lại khóc! Thời gian lại chầm chậm trôi, ta l...

Tự lập và nhân ái...

Tự lập và nhân ái Nhiều năm trước - khi còn học phổ thông - tôi hay “dị ứng” với những người ăn xin. Kể cả khi đó là những ông lão, bà lão già nua, vẻ mặt khắc khổ, kể cả khi những người này ra sức kể khổ những mong được một vài đồng bạc lẻ: “Tôi quê ở… Bị bão lụt, mất mùa, nhà cửa chẳng còn gì nữa cả. Họ hàng thì chẳng còn ai…”. Dù họ có nói thế, tôi cũng ít khi nào cho họ thứ gì. Không hẳn là tôi vô cảm, mà là từ trong sâu thẳm tôi tự lý luận rằng: “Vâng, có thể là ông bà đã già rồi, không thể còn sức lao động tự nuôi mình nữa. Nhưng ông bà đã có cả một quãng đời trai trẻ trước đó. Chẳng lẽ ông bà không tích cóp được gì sao? Hoặc chả lẽ trước đây ông bà đã không làm được gì cho ai hay sao mà để đến nỗi giờ không biết nương tựa, nhờ cậy vào ai?”. Với lối suy nghĩ đó, tôi chẳng thấy áy náy gì khi ngoảnh mặt làm ngơ trước những người ăn xin. Cũng bởi một điều là tôi được bố mẹ dạy cần phải tự lập trong cuộc sống, không nên trông chờ vào ai hỗ trợ tài chính cho mình. Và với tôi, những ng...

Những ngày xa anh...

Những ngày xa anh, em dường như không còn là chính em ngày nào. Dường như em đã đánh mất hết mọi thứ, đánh mất sở thích, đánh mất những thói quen... ................................ Sáng nay làm bài kiểm tra xong, để xả stress, cô phát cho mỗi người một mảnh giấy và vài cây bút màu làm thiệp tặng nhau... Tưởng việc gì khó khăn lắm, chứ anh cũng thừa biết việc này rất dễ với em, phải không? Ngày xưa, mỗi năm đến sinh nhật của anh, em đều tự tay mình làm thiệp, gói quà tặng anh, vì nếu mua thiệp làm sẵn bên ngoài hay để người khác gói quà thì đâu còn ý nghĩa. Em không thích như vậy... Nhưng hôm nay, giấy bút trước mặt đó mà sao chẳng biết làm thế nào, chẳng biết viết gì... Bất chợt tự hỏi mình: "Chỉ làm một tấm thiệp nhỏ thôi mà khó khăn đến vậy sao? Không còn có thể làm được như ngày xưa nữa à?"... Và rồi, một lần thử nhìn lại những ngày đã qua của mình, những ngày mà không có anh, em dường như không thể tin tưởng vào chính mình, không biết em có còn là chính em như ngày nào n...

Lòng tự trọng...

Lòng tự trọng Em bảo rằng đừng nhớ, thế mà trái tim em vẫn thắc thỏm gọi tên anh. Sẽ chẳng bao giờ anh đến tìm em, sẽ chẳng bao giờ anh nhắn tin cho em. Em cũng sẽ thế. Vì sao? Vì lòng tự trọng, vì cái tôi của hai đứa mình quá cao phải không anh? Có ai đó bảo rằng: lòng tự trọng là nguyên nhân giết chết tình yêu. Hình như là thế. Chúng mình xa nhau cũng chỉ vì lòng tự trọng. Một tin nhắn nhắc nhở anh - mà anh đã xa em, anh vội thay số không còn liên lạc với em nữa. Lòng tự trọng của em cũng nổi lên. Rồi chúng mình xa nhau. Lúc đầu xa anh, em thấy "ghét" anh vì anh quá ích kỷ, vì anh quá tự cao. Nhưng rồi sau những lần trách mắng là nỗi nhớ anh da diết. Em nhớ lần đầu tiên đi uống cà phê ở Hà Nội cũng là lần đầu tiên em đi với anh. Lần đầu tiên em say cà phê cũng là với anh. Lần đầu tiên em quyết định ở lại Hà Nội cũng là vì anh, lần đầu tiên em tìm được câu giải đáp: 1+1= N cũng là bởi anh và lần đầu tiên con tim em lỗi nhịp cũng là vì anh… Em đã rất hạnh phúc mỗi lần tranh c...

Nếu thời gian quay trở lại…

Nếu thời gian quay trở lại… Chuyện bắt đầu từ tám năm về trước… Ngày đó, ở tuổi xuân thì, em xinh đến nỗi mà bất cứ chàng trai nào cũng ghen tị khi thấy tôi chở em đằng sau chiếc xe đạp cọc cạch của tôi. Em yêu tôi, tình yêu của cô bé sinh viên năm nhất lần đầu lên thành phố học đại học. Tình yêu của chúng tôi đẹp và kéo dài trong hạnh phúc cho đến khoảng bốn năm sau đó, khi tôi kết thúc thời kỳ sinh viên và bắt đầu đi làm. Bước vào môi trường mới với nhiều điều hấp dẫn và mới lạ, những mối quan hệ mới cùng với tính ham chơi bộc lộ rõ nơi tôi làm tôi ngày càng xa lánh em. Trên danh nghĩa, em vẫn là người yêu của tôi, nhưng bên cạnh em, tôi còn có nhiều người con gái khác nữa. Thời gian tôi dành cho em ít dần. Em buồn nhưng không nói và cũng không đòi hỏi gì ở tôi cả. Em chỉ âm thầm ngồi trên sân thượng và khóc một mình, chuyện này mãi sau này tôi mới được biết qua cô bạn chung nhà trọ với em. Thời gian trôi, tôi cứ sống đong đưa như thế và làm em rơi không biết bao nhiêu nước mắt. Tôi ...

Người yêu!

Người yêu Vậy là ta quen người ta sáu năm, trong đó có ba năm với tư cách là “người yêu”. Ngày xưa… người ta là học sinh ngỗ nghịch, còn ta là cô bé “rất hiền lành” như mọi người nhận xét. Ngày xưa... người ta là “công tử được chiều chuộng” còn ta là con gia đình nông dân mặt nám tay chai. Ngày xưa… ta chấp nhận kết bạn vì chỉ muốn người ta chăm chỉ học hành trong năm cuối cấp. Suốt thời gian ta vào Sài Gòn học bốn năm thì hai năm chấp nhận làm người yêu, có phải vì người ta quá chân tình, quá kiên trì? Ta cũng không biết nữa, chỉ biết ta chưa bao giờ trải qua những cảm giác giận dỗi hay ghen tuông trong tình yêu như bao nhiêu người đang yêu khác... Người ta luôn muốn được ở bên ta và tìm mọi cách gần ta dù ta luôn ở khoảng cách hơn 1.000km. Còn ta, kỳ nghỉ hè nào cũng cũng bận rộn với những chiến dịch tình nguyện để không về nhà - mặc người ta năn nỉ. Ta luôn có cảm giác có lỗi, và đến bây giờ cũng thế… Một tai nạn khiến người ta không còn là người bình thường như trước nữa, và điều t...

Sự khác biệt giữa đàn ông và đàn bà...

Chúng ta không nhận thức được rằng đàn ông, đàn bà vốn khác nhau và có thể đã, đang và sẽ xung đột với nhau. Chúng ta thường trở nên giận dữ hay thất vọng với người ở phái bên kia vì chúng ta quên mất sự thật quan trọng này. Chúng ta mong muốn người bạn đời của chúng ta giống chính chúng ta hơn. Chúng ta khao khát họ “muốn những gì mà chúng ta muốn” và “cảm nhận theo cách chúng ta cảm nhận”. Thật là sai lầm tai hại. Đàn ông thường sai lầm đưa ra những phương cách và những cảm thông không cần thiết, còn đàn bà đưa ra những lời khuyên và chỉ dẫn không được yêu cầu. Những phàn nàn được giải bày thường xuyên nhất của người đàn bà về người đàn ông là đàn ông không chịu lắng nghe. Đàn ông cứ thích đưa ra những giải pháp cho các vấn đề mà đàn bà đang giải bày. Nhưng chúng ta có biết đâu đàn bà cần sự cảm thông, còn chúng ta cứ nghĩ rằng cô ấy cần những cách giải quyết. Những phàn nàn được biểu lộ thường xuyên nhất của người đàn ông về người đàn bà là đàn bà luôn cố thay đổi đàn ông. Cô ấy cứ ...

Chuyện cổ tích dành cho 2 người ...

2 người rất yêu nhau. tình yêu của họ đẹp như những câu chuyện cổ tích và họ luôn khẳng định rằng sẽ không bao giờ rời xa nhau vì bất cứ lý do gì.một ngày nọ họ sánh bước bên nhau đi ngắm hoa trong một khu vườn tuyệt đẹp. Nhìn họ hạnh phúc bên nhau ai cung thầm ao ước được như họ. trong lúc ngắm hoa họ gặp một ông lão, râu tóc bạc phơ trông rất phúc hậu, ông lão nói chuyện với 2 người, sau một hồi nói chuyện ông lão nói với họ rằng họ chỉ nói được mà không làm được điều đó. rằng họ có thể rời xa nhau vì những lý do rất đơn giản. Họ không tin lời ông lão và nhất định bảo vệ suy nghĩ và tình cảm của mình.ông lão nói nếu 2 ng không tin thì hãy đi theo ông.Họ được ông lão đưa đến cửa vào của một mê cung. Ông lão bảo họ hãy cùng nhau tìm lối ra. Nếu họ đồng lòng thì thần tình yêu sẽ chỉ đường cho họ ra còn nếu không họ sẽ phải xa nhau vĩnh viễn . Họ đồng ý vì tin tưởng vào tình yêu của mình và bắt đầu đi. Trên đường đi họ cùng nhau ngắm cảnh, nghe tiếng suối chảy róc rách dọc theo lối đi, n...

Dành cho những người bạn của tôi...

Ngày xưa còn bé, bạn bè giận nhau chỉ cần chu miệng “bo bo xịt”, ngoảnh mặt đi là xong. Lý do giận nhau cũng nhỏ xíu, khi thì do đứa này không cho đứa kia liếm chung viên kẹo, lúc thì đứa nọ kéo tóc đứa kia, rồi khóc, rồi méc cô “Bạn này đánh con, con không chơi với bạn nữa”. Giận rồi chơi, chơi rồi giận, nhẹ nhàng như không. Có thể việc giận nhau đơn giản quá, nên việc làm hòa cũng dễ dàng. Chỉ vài phút sau là quên béng mất, lại bá vai bá cổ chơi chung như thể chẳng hề có gì xảy ra. Một ngày giận nhau bao nhiêu lần không đếm xuể. Lớn lên một chút, giận nhau là lấy tay che tập không cho nhìn bài, là lấy phấn vạch một đường phân cách trên bàn. Để thỉnh thoảng, đứa bên đây liếc sang đứa bên kia, rồi len lén lấy tay bôi vạch phấn. Khi vết phấn mờ đi cũng là lúc lý do giận nhau tan đi sạch sẽ. Lại chụm đầu vào cùng nhau đọc chung một quyển sách. Chuyện giận hờn trở thành xa lơ xa lắc, có chăng chỉ còn sót lại một dòng trong lưu bút “Có nhớ cái lần mày giận tao không?” Trong tình bạn, trẻ c...

Mùa hoa bằng lăng...

Mùa hoa bằng lăng Những con đường thành phố Hà Đông sao nhiều hoa bằng lăng đến vậy. Khắp đường Quang Trung hoa tím giăng đầy, cả phố Viện 103 cũng bạt ngàn một màu tím. Kỷ niệm tình yêu của tôi gắn liền với loài hoa ấy… Tôi và anh yêu nhau một tình yêu bình thường, giản dị và trong sáng. Anh đi làm, tôi đi học. Chúng tôi ở cách xa nhau 30 cây số, rất ít khi gặp nhau nhưng lúc nào anh cũng luôn quan tâm và dành cho tôi những lời động viên ân cần nhất, nên dù ở xa nhưng tình yêu của chúng tôi không bao giờ có khoảng cách. Biết tôi yêu hoa bằng lăng, mỗi lần gặp nhau anh thường lấy xe đạp chở tôi đi khắp phố phường ngắm hoa bằng lăng. Anh và tôi có thể đứng bên nhau cả buổi mà không cần nói bất cứ điều gì. Cả hai chỉ im lặng ngắm nhìn đường phố chìm dần theo hoàng hôn. Tôi yêu anh cũng bởi điều này, lúc nào bên anh tôi cũng luôn có cảm giác an bình. Hình như chưa bao giờ chúng tôi giận dỗi nhau vì những điều vô cớ. Lúc nào gặp nhau anh cũng nói: em hãy cố gắng học hơn nữa, hai năm nữa ra...

Kỳ 4: Để được làm mẹ...

Kỳ 4: Để được làm mẹ Các số trước, chúng ta đã theo dõi hồi ức về trường hợp thụ tinh trong ống nghiệm đặc biệt của một phụ nữ đã bước qua tuổi 40. Chị đã phải "triền miên trong bệnh viện", "nước mắt khóc con". Nhưng vẫn còn rất nhiều người phụ nữ khác vất vả cả cuộc đời để theo đuổi ước mơ có một đứa con. Cái mơ ước bình dị ấy hóa ra còn xa vời vợi với nhiều người. Nhiều người khi rơi vào tình trạng hiếm muộn nghe ai chỉ đâu là chạy đó. "Chạy" thuốc nam không hết thì bám víu vào thuốc bắc. Chữa thuốc không khỏi lại đi coi bói để đổi bếp, dời nhà. Nhà mình bỏ hoang ra ở nhà trọ cũng chưa có thai, nhiều người mới "cầu cứu" đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Với những bệnh nhân nghèo, thụ tinh trong ống nghiệm giống như đánh cược với số phận. Ở châu Âu các ca thụ tinh trong ống nghiệm được bảo hiểm y tế thanh toán, còn ở VN thụ tinh trong ống nghiệm đã mở ra giấc mơ nhưng lại là gánh nặng kinh tế cho nhiều gia đình. Cầm đất, bán nhà Từ Phướ...

Kỳ 3: Nước mắt khóc con

Kỳ 3: Nước mắt khóc con Tôi chỉ nằm dưỡng được năm ngày thì có dấu hiệu sinh. Bác sĩ hỏi muốn sinh mổ hay sinh bình thường. Nghe mà buồn nẫu ruột. Nếu sinh mổ thì phải ba năm sau mới có thể có thai lại được, trong khi em bé chẳng hi vọng gì sống sót. Còn sinh thường thì không tốt lắm cho em bé (chỉ riêng trong trường hợp sinh non như thế này), nhưng chỉ khoảng hơn tháng sau là đã có thể làm lại thụ tinh trong ống nghiệm. Tôi thất vọng đến nỗi không thể quyết định được gì, bác sĩ Trân Hạnh đã quyết định giùm tôi là cho sinh thường. Đêm dài trong đời Tôi nằm lại bệnh viện gần một tháng. Mỗi ngày trôi qua với tôi là một ngày nặng nề. Mỗi ngày khoa dưỡng nhi cho người thân lên thăm bé một lần, mà cũng chỉ được ngó một cái rồi phải đi ra ngay để hạn chế nhiễm trùng. Mẹ không được đi thăm vì sợ bị sản hậu. Tôi chỉ có mỗi việc ngóng chờ những thông tin ngắn ngủn, chung chung từ người nhà "hôm nay bé khá lên nhiều", "thấy bé trọng trọng lên được chút". Tới ngày thứ sáu, tôi...

Kỳ 2: Những ngày đặc biệt

Những ngày đặc biệt Rồi ngày quan trọng nhất cũng tới. Tôi đến bệnh viện để được chọc hút trứng, ông xã thì lấy tinh trùng. Đã nghe nói trước là sẽ đau lắm nên tôi chuẩn bị tinh thần trước. Ráng mà nghiến răng, nhắm mắt, tập trung tâm trí nghĩ đến đứa con yêu dấu sẽ ra đời để vượt qua sự đau đớn này. Nằm nghỉ một ngày ở bệnh viện, nghe đủ thứ chuyện bi hài quanh cái ngày đặc biệt này. Có cặp vợ lấy trứng xong, chồng hồi hộp quá không lấy được tinh trùng. Nguy cơ toi mất vài chục triệu đồng và công sức chuẩn bị cả thể chất lẫn tinh thần. Thế là vợ càu nhàu, hối thúc. Càng hối, càng bí. Có chị đã phải tức tưởi ra về. Lại có trường hợp chồng lấy tinh trùng ở bệnh viện hoài không được, mới "chạy đâu đó” một chút, lấy được đem về nộp. Chẳng những vợ không khen mà còn giận, không thèm nói chuyện. Mấy tháng sau còn tra hỏi chỗ ông đã "chạy" là ở đâu! Hai ngày sau, tới ngày cũng quan trọng không kém: cấy phôi. Được hẹn có mặt ở bệnh viện từ sáng sớm, ngồi chờ trước phòng cấy phô...

Kỳ 1: Cái giá của sự khao khát

Kỳ 1: Cái giá của sự khao khát Tôi đã bước sang tuổi 40. Tôi thường trốn tránh những ngày lễ thiếu nhi, tết trung thu, những cuộc họp mặt gia đình, ở cơ quan có dắt theo trẻ con. Ngay cả xem tivi cũng không dám mở chương trình thiếu nhi. Chồng tôi đã bước sang tuổi 50, ngày hai buổi thầm lặng đi về, xem chừng mỏi mệt. Căn nhà hầu như không có tiếng người. Thỉnh thoảng em của chồng có đưa vợ con sang chơi. Thằng bé 5 tuổi chạy loanh quanh khắp nơi. Khi họ về rồi, sự im lặng như được nhân lên, bầu không khí gần như đặc quánh. Vượt qua nỗi sợ Tôi đã vài lần đề cập chuyện đi làm thụ tinh trong ống nghiệm với anh, nhưng anh ậm ừ nên tôi cũng bỏ lửng, rồi bị công việc lôi đi. Cho tới sau một đợt stress nặng, tôi khóc như mưa, quyết liệt đòi làm mới vỡ lẽ anh bị một “nỗi sợ rất đàn ông”: sợ không có tinh trùng. Tôi bảo cứ đi xét nghiệm mới biết, đâu thể căn cứ vào mắt thường nhưng anh cứ chần chừ. Tôi đã một mình đến Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) làm hồ sơ. Cầm cái lọ và tờ giấy xét nghiệm về, tôi...

Tôi vui hưởng cuộc đời và muốn chia sẻ...

1. Khi cuộc sống đem đến cho bạn những phần quà quá hậu hĩnh, hãy lập tức nghi ngờ. Bởi chiếc bánh cuộc đời chúng ta có được không tự dưng xuất hiện. Hãy đặt ra cho mình câu hỏi: ai đem bột, ai có đường, ai nặn nhân, ai nhào bánh? Cái bánh đó do dâu mà có, và từ đó sẽ về đâu? Hãy ngần ngại nhận lãnh khi chúng ta không thể trả lời các câu hỏi trên, hoặc những câu tự trả lời không có một chữ “tôi” nào trong đó. Chúng ta không hề góp công, vậy phần chung hưởng làm sao có được và nếu có được là khi ta đã lấy đi cái phần bánh lẽ ra là của người khác. Biết ngần ngại thụ hưởng trước những gì không tự mình làm ra, bạn đã tiết kiệm được 1/3 quãng đời cho cái gọi là “hối tiếc”. Có những tham lam mang đến cho chúng ta hạnh phúc và thanh thản. Ví dụ như: tham lam kiến thức, tham lam học hỏi, tham lam nghiên cứu, tham lam phụng sự... nhưng có những cái tham lam sẽ lấy đi ở chúng ta lòng tự trọng, danh dự và cả niềm vui sống... 2. Khi cuộc sống của bạn gặp quá nhiều trắc trở, khi bạn cảm thấy hình n...

Mỗi ngày qua là một ngày phải sống hết mình!

Mỗi ngày qua là một ngày phải sống hết mình! Thế là đã có visa đi Mỹ du học, tôi như mở cờ trong bụng. Ba mẹ qui định phải hoàn thành hết năm học lớp 12 ở Việt Nam rồi mới đi. Còn một tháng nữa là kết thúc năm học. Cảm giác buông lơi trong tôi xuất hiện. Những bài giảng của thầy cô, những nội qui của nhà trường giờ đây sao tôi thấy thật ngột ngạt. Tôi muốn dành thời gian để xả hơi thật nhiều trước khi sang Mỹ. Cảm giác uể oải xuất hiện trong mọi hoạt động của tôi. Từ một cán bộ Đoàn năng động, một học sinh nghiêm túc, chăm chỉ tôi trở nên thờ ơ với tất cả. Mọi hoạt động Đoàn tôi đùn đẩy cho phó bí thư. Tôi thường xuyên vào lớp trễ và không chép bài. Vì tôi nghĩ có cố gắng thêm nữa thì cũng không có tác dụng gì. Tháng tới tôi bay rồi. Nhưng tất cả những hành động và suy nghĩ của tôi đã không qua mắt được cô chủ nhiệm dù đến tiết học của cô tôi vẫn rất nghiêm túc, ngoan ngoãn. Hôm ấy, cô hẹn tôi ở lại gặp cô sau giờ học. Tôi đang chờ đợi sự trách mắng của cô vì sự buông thả của mình. Chị...

Muối

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn. Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ. - Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi. Lập tức, chàng trai làm theo. - Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời. Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi. - Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử. Người thầy chậm rãi nói: - Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất ...

Khi ta yêu!

Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm.Lúc đó, bạn đã yêu... Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy.Lúc đó, bạn đã yêu... Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác.Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu... Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai ...

Thông điệp yêu thương ...

Em vẫn chờ đợi một niềm tin vào anh! Bây giờ, em hiểu vì sao ngày đó anh lặng lẽ rời xa em. Em vẫn cứ muốn trách anh thật nhiều bởi anh sống chân thành trong tình yêu nhưng chẳng tin vào tình yêu mà em dành cho anh… Cũng đã 10 năm rồi phải không anh? Giờ anh đã có một tổ ấm và em cũng có một gia đình hạnh phúc. Em nghĩ mình sẽ quên được nhau như đã từng xa nhau. Nhưng, đôi khi một điều gì đó trong cuộc sống làm em chợt nhớ đến anh, một điều gì đó gợi nhớ đến mối quan hệ này - em muốn chạy đến bên anh, nói với anh những điều đã cũ - giống như ngày xưa ta từng như thế... nhưng em không thể. Duyên may và sự lựa chọn. Lựa chọn và đánh đổi. Ta đã thống nhất với nhau rồi, phải không... Đã hơn một lần dù không chủ định, em về nơi ấy - nơi mà lần đâu tiên gặp anh em đã hỏi những câu hỏi xuất phát từ sự nghi ngờ của em đã làm anh lúng túng. Em mong có thể được gặp anh! Nhưng em lại sợ mình không thể đem tình cảm hiện giờ gặp anh mà bảo rằng em chỉ xem anh là bạn được. Anh! Hãy hiểu cho em, hãy ...

Hãy là điểm tựa của em!

Hãy là điểm tựa của em! * Em tự nhủ rằng mình không nhớ anh! Nhưng trong những phút bất chợt, kỉ niệm về anh luôn để lại trong em một cảm giác buồn đến lặng im... Thời gian, nỗi đau và nước mắt cho tình yêu của em không đủ để anh nói với em một điều vì sao anh không ở bên em. Vậy mà giờ em vẫn luôn hỏi khi nào anh sẽ trở lại với em, anh sẽ không là người làm em hụt hẫng và mất miềm tin phải không anh? Tại sao em vẫn chờ và tin ở anh những gì khác với hiện tại như thế? Ừ anh N trong suy nghĩ của em vẫn luôn chân thật như những gì trong cuộc sống của anh! Em đã yêu và mong sao tình em đủ lớn để mang đến cho anh những hạnh phúc trong cuộc sống. Nhưng em chưa làm được như thế, giờ thì chỉ có thể cầu chúc cho anh ở nơi đó hạnh phúc và mạnh khỏe thật nhiều. Nơi mà khoảng cách rất gần nhưng lại quá xa xôi để em có thể nhìn thấy anh!... Mình vẫn luôn ở rất gần nhau nhưng có lẽ duyên số giữa anh và em là như thế thôi phải không anh? HANH LE * Gửi nguyenthanh5478@ Anh ơi, vậy là chúng mình đã ...

Em là người không thể thiếu trong cuộc đời tôi!

Em là người không thể thiếu trong cuộc đời tôi! * Em có biết không, ngày đó tôi đã từng ghét em như thế nào? Và thế rồi tình yêu kia đã đến với hai chúng ta... Anh muốn nói rằng "Tôi vẫn ghét em như ngày nào, người mà không thể thiếu trong cuộc đời tôi!". tanminhhai8888@ * Gió chiều Sài Gòn không se lạnh, nhưng sao trong lòng em cảm thấy lạnh quá! Anh Út à! Không phải em không thương anh. Vì em quá thương anh nên em không dám đến với anh. Đã hơn 1 tháng anh không ghé thăm em, lòng em nhớ anh vô cùng. Có lẽ em đã mất anh... Anh đâu biết, sau mỗi câu em bảo anh về đi là lòng em lại đau như cắt. Anh đâu biết rằng, em nhớ anh biết chừng nào. "Ước gì cho thời gian trở lại... ước gì em gặp anh một lần, em sẽ nói... em rất nhớ anh và em chỉ có anh thôi..." Lời bài hát đâu đó vang lên và cứ vọng mãi. Và bây giờ em cũng đang thầm ước. Ước gì... Ước gì... gardenmuadong@ gửi shevshenko3000@ * Nga ơi! Bây giờ Tiến mới biết "hương vị" của tình yêu như thế nào! Nga có c...

Cám ơn đời vì em đã có anh!

Cám ơn đời vì em đã có anh! TTO - * Hoa xương rồng, một loài hoa không cần chăm sóc mà hoa vẫn đẹp và sống tươi tốt dù đất có khô cằn đến đâu, em rất muốn mình là một hoa xương rồng như vậy. Nhưng bởi vì em đã có anh, đã ỷ lại vào tình thương của anh dành cho em mà giờ đây em phải đau khổ. Em buồn nhiều khi nghĩ đến anh. Không biết sau này chuyện sẽ như thế nào nhưng hiện tại bây giờ đây, em không còn niềm vui nào khác là được nhìn thấy anh mỗi ngày, được nói chuyện cùng anh và được anh yêu thương, chăm sóc. Em phải làm sao đây hả anh? Anh hãy giúp em giống loài hoa xương rồng anh nhé! Em sẽ cố gắng làm tốt công việc tại nơi này và cũng sẽ cố vui vẻ để anh cũng vui như lời anh nói. Bé nhè * Gửi tới 091..1705, Em rất buồn và rất giận anh, tại sao anh không đến gặp em để giải thích dù em đã hứa sẽ tha thứ cho anh mà. Em biết anh cũng đang rất buồn về công việc và cả về bản thân mình. Hãy cho em xin lỗi nếu đã nói gì làm anh tự ái nhưng tất cả chỉ vì em yêu anh, em luôn chờ mong ngày mau...

Anh vẫn dõi theo cuộc sống của em!

anh vẫn dõi theo cuộc sống của em! * Gửi Út Na TTO - Dẫu em không yêu anh, anh vẫn luôn cầu nguyện em được vui vẻ và hạnh phúc. Mấy ngày qua, anh như gã điên khùng, nhưng giờ, cơn bão đã đi qua. Nó có thể cuốn theo một tình yêu chớm nở, nhưng vẫn còn lại tình cảm bạn bè. Anh vẫn là anh hai tốt của Út. Anh 2 * Gửi MP, mối tình đầu của anh! Đã hai năm rồi, nhưng chưa khi nào anh có thể quên được em. Có lẽ em sẽ không tin rằng anh vẫn còn yêu em khi mà chính anh là người nói lời chia tay. Đến bây giờ anh vẫn còn cảm thấy đau nhói trong tim mỗi khi nghĩ đến em. Nhưng biết làm sao được, "không bao giờ có việc đem tình yêu ra thử" mà anh lại là một thằng đàn ông dễ bị tổn thương đến nhường nào. Em có biết rằng trong hai năm nay anh vẫn dõi theo cuộc sống của em. Và anh luôn mong rằng em sẽ hạnh phúc với người yêu mới hơn là ở bên anh. Thật lòng chúc em luôn hạnh phúc trong cuộc sống, hy vọng sau này khi gặp lại em sẽ không xem anh như một người xa lạ. NGO PHUC NGUYEN * Gửi anh, Ngà...

Chúng ta sẽ mãi bên nhau...!

Chúng ta sẽ mãi bên nhau... * Gửi cún con Dù có bao nhiêu sóng gió đi chăng nữa, nhưng niềm tin trong anh lúc nào cũng cháy bỏng rằng anh và em sẽ mãi mãi bên nhau, em nhé! Anh yêu em nhiều lắm, bé cún ơi! tncare@ * Anh Thức ơi, em chẳng biết tình cảm anh dành cho em như thế nào. Nhưng em biết mình quá hời hợt trước những lo nghĩ của anh. Nhưng anh ơi, dẫu có chuyện gì thì em vẫn luôn bên anh. Tình cảm em dành cho anh là thật lòng. Hãy tin em anh nha! lamsaodequenmotnguoi859@ * Cụ bà yêu Anh xa em đã gần một tuần rồi. Anh nhớ em nhiều lắm. Em và anh không được ở bên nhau, nhưng lúc nào anh cũng yêu và nhớ em rất nhiều. Anh muốn nói ngàn lần với em rằng: Anh rất yêu em. Cụ bà ơi, cố gắng lên em nhé. Hôn em nhiều. qaz@ * Bé heo à! Như vậy mình đã gần 4 năm quen nhau và ở bên nhau. Trong thời gian đó có những lúc mình tưởng như đã không còn ở bên nhau nữa chứ, không ngờ rằng tình yêu đã đưa mình đến ngày hôm nay sau từng đó thời gian. Bây giờ gia đình em rất khó và không chấp nhận anh, nh...

Gửi người tôi yêu!

Gửi người tôi yêu! Chỉ còn 4 ngày nữa là chúng mình bên nhau mãi mãi phải không N? M rất hạnh phúc khi tình yêu N dành cho M rất nhiều. M sẽ là người vợ mà N mong muốn. Mãi bên N. cuc13338@ * Gửi anh yêu thương! Ngày mình gặp nhau thật đặc biệt và đáng nhớ phải không anh. Cảm nhận hơi ấm tình yêu của anh, em thấy vui và hạnh phúc lắm! Em ước sao chúng mình không gặp nhau sớm hơn? Dù cho thế giới có đổi thay nhưng tình cảm em dành cho anh sẽ không bao giờ thay đổi. Anh hãy tin vào tình yêu của em, anh nhé! wife_hitle@ * T yêu thương, Vậy là H đã mất T thật rồi. Bây giờ bên T là người con gái khác. Thật lòng H muốn chúc T hạnh phúc nhưng sao nghẹn ngào, khó nói đến vậy. Xa T, H mới thấy mình yêu T tới nhường nào. Nhưng thôi thì cái gì là quá khứ, hãy để cho nó ngủ yên, H vẫn dặn lòng như vậy. Nhớ T nhiều lắm. Ước gì cho thời gian trở lại, để mình còn là của nhau! thuha163@ * Bon Bon yêu dấu! Yêu thương à! Vậy là sau bao ngày xa cách, anh và em được bên nhau rồi đó. Cảm giác hạnh phúc trà...